Làng Đồng Phước những năm đầu 1990 còn nghèo xác xơ. Nhà tôi thuộc dạng đủ ăn đủ mặc, có cái sân gạch rộng, vài sào ruộng tốt và một con trâu to, khỏe như máy cày. So với mấy nhà quanh xóm, nhà tôi cũng thuộc diện khá giả, ai thiếu thóc thiếu lúa cứ chạy sang cửa bếp nhà tôi là được giúp, cha tôi chưa bao giờ lấy một hạt lãi.
Hôm đó, bà Ba Sửu, hàng xóm sát vách, sang xin mượn trâu để cày mảnh ruộng sau. Bà sống một mình, con cái đi làm ăn xa, nhà nghèo lại bệnh tật nên cha tôi thương tình gật đầu ngay:
“Thôi bà cứ lấy mà cày tạm. Đừng ngại.”
Nhưng đến nửa đêm, khi cả nhà tôi còn đang ngủ thì con trâu bỗng rống lên một tiếng dài nghe rợn người. Cha tôi bật đèn chạy ra chuồng. Tôi, mới chín tuổi, cũng sợ hãi bám theo.
Con trâu sùi bọt mép, run bần bật, ngã xuống cái rầm, đôi mắt trợn trắng. Mùi thuốc sâu thoang thoảng trong đêm.
Không ai kịp làm gì. Nó chết trong vòng mười phút.
Sáng hôm sau, cả xóm Đồng Phước rộ lên tin:
“Đêm qua tao thấy bà Ba Sửu dắt trâu sang cánh đồng. Hình như bà ấy có ai đó đứng chờ…”
“Nhà bà ấy nợ nần, biết đâu…”
“Hay là có người ghét nhà này…?”
Không ai nói thẳng, nhưng ai cũng lén nhìn sang nhà bà Ba rồi thì thầm.
Cha tôi thì chỉ đứng trước chuồng trâu, nhìn cái yên cày còn vương đất mà thở dài:
“Nghi ngờ người ta thì được gì. Mất trâu thì nuôi lại.”
Ông nhất quyết không đi hỏi, không đi điều tra, không muốn làm lớn chuyện.
Vậy là nhà tôi bán cái sừng trâu, dọn chuồng, rồi gom góp để mua lại con khác. Cuộc sống dần bình yên trở lại.
30 NĂM SAU – MỘT BUỔI CHIỀU KHÔNG THỂ QUÊN
Tuần trước, trong đám giỗ chú Tư đầu xóm, tôi nghe mấy bà hàng xóm ngồi bàn tán:
“Không biết bà Ba Sửu giờ ở đâu?”
“Chắc bà chết trong trại giam rồi…”
Tôi giật mình. Hóa ra, sau năm đó, bà Ba rời làng, lên thị xã. Một thời gian ngắn sau, bà bị bắt vì tham gia đường dây lừa đảo đòi nợ thuê, chuyên dụ dỗ người nghèo đem ruộng, trâu bò đi cầm cố rồi… chiếm luôn.
Có người nói:
“Bà ấy khai trong trại. Hồi xưa ở Đồng Phước cũng từng ‘làm một phi vụ’. Nhưng người bị hại… không kiện.”
Cả bàn im lặng.
Tôi cầm chén trà, tay hơi run. Dù không ai nói thẳng, nhưng tất cả đều hiểu phi vụ năm đó là con trâu nhà tôi.
Một bà cụ thêm vào như để dập tắt mọi nghi ngờ:
“Hồi ấy nhà mày tốt, không đổ lỗi cho ai nên bà ấy mới sợ, mới bỏ làng đi. Luật nhân quả mà… tránh sao được.”
Tự nhiên, tôi nhớ tới dáng cha tôi năm đó – lặng lẽ chôn cái xác trâu, rồi tự mình dọn sạch chuồng, chẳng một lời oán trách.
Cha tôi chỉ nói:
“Mình nghèo đi một chút cũng được. Miễn đừng để người khác khổ thêm.”
Điều khiến tôi không ngờ: nhiều năm sau, con của bà Ba lặn lội quay về tìm nhà tôi, đưa cho cha tôi một phong bì dày cùng lời xin lỗi:
“Mẹ cháu bảo, đừng để mang theo nợ mà xuống dưới.”
Cha tôi nhận phong bì, mở ra thấy toàn tiền mới, chắc vài chục triệu. Ông chỉ cười buồn, nhét lại vào tay cậu ta:
“Về thắp cho mẹ cây nhang. Nợ ân nghĩa thì không tính bằng tiền.”
Cậu thanh niên cúi đầu, khóc. Còn tôi thì đứng đó, cảm giác như cả câu chuyện con trâu chết năm 1990 vừa được khép lại sau hơn ba mươi năm.
Nhưng đời người thì chẳng có kết thúc tròn trịa như phim. Nó chỉ để lại cho tôi một bài học:
Có những ân oán trong làng quê không cần phải mở lời – thời gian tự mình trả lại hết.
News
Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và chỉn chu . Còn tôi xinh xắn, xuất thân trong gia đình gia giáo, bố mẹ làm nhà nước.
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết thân phận thật của chú rể mà tôi ch/ế-t lặng b/àng h/oàng
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết: “Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng. Gia đình, người thân đang chuẩn bị đám tang cô giáo trẻ Phan Trung…
“Con đồng ý. 15 triệu một tháng, tụi con lo được.” Bà nội ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút đắc thắng.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load