Suốt hai tuần liền, cô Hạnh, giáo viên chủ nhiệm lớp 2/3, để ý thấy bé Linh, 7 tuổi, lúc nào cũng không ăn trưa mà lén lút gói lại rồi nhét vào chiếc hộp nhựa màu hồng. Bữa cơm của trường vốn ít ỏi, vậy mà con bé lúc nào cũng nhịn đói, mặt xanh xao, đôi mắt thâm quầng.
Một lần gọi lên hỏi, Linh chỉ lí nhí:
— “Con để dành… cho bạn.”
Cô Hạnh hỏi bạn nào thì bé cúi gằm, không nói.
Linh vốn rất ngoan, ít khi nói dối. Sự im lặng ấy làm cô thấy bất an.
Chiều hôm đó, đến giờ ra chơi, thấy Linh ôm hộp cơm chạy vụt ra cửa sau trường, cô Hạnh quyết định đi theo từ xa.
Gió chiều thổi lạnh, sân sau trường vắng hoe. Linh rẽ vào lối mòn dẫn xuống khu nhà kho cũ, nơi đã bỏ hoang mấy năm vì tường nứt.
Cô Hạnh khựng lại khi thấy Linh quỳ xuống, nhẹ nhàng kéo một tấm bạt rách phủ trên chiếc thùng gỗ… và gọi nhỏ:
— “Anh dậy ăn đi, em đem cơm rồi nè…”
Một bàn tay gầy guộc, đen sạm từ bên trong thò ra. Rồi một cậu bé chừng 10 – 11 tuổi, áo quần rách tả tơi, người bầm tím, lom khom ngồi dậy. Cậu như con thú nhỏ bị dồn vào góc, hai mắt hoảng loạn.
Cô Hạnh đứng chết lặng.
Linh đẩy hộp cơm về phía cậu bé:
— “Anh ăn nhanh đi, để lát người ta không phát hiện…”
Cậu bé run rẩy bốc từng miếng cơm vụn, ăn như thể đã đói nhiều ngày.
Và rồi cô nghe Linh nói một câu khiến cô tê buốt sống lưng:
— “Nếu họ tìm được anh… họ sẽ đánh anh nữa.”
Cô Hạnh thở hắt ra như bị ai bóp nghẹt. Tim cô đập loạn khi thấy trên cánh tay cậu bé có chuỗi vết roi dài, còn rớm máu.
Cô bước tới ngay lập tức. Cả hai đứa trẻ giật thót.
Linh òa khóc:
— “Cô đừng… đừng báo ai… Anh ấy trốn khỏi nhà rồi… Bố đánh anh ấy chết mất…”
Cô Hạnh quỳ xuống nhìn cậu bé:
— “Con tên gì?”
Cậu bé cúi đầu, thì thầm:
— “Con là… Minh… con trai của… chú Phúc bán tạp hóa đầu đường…”
Cô Hạnh lặng người.
Chú Phúc – người vẫn được cả khu phố khen hiền lành, vui tính, thương con.
Nhưng nhìn những vết bầm tím, đôi mắt tối sẫm của thằng bé… cô Hạnh hiểu rằng có điều gì đó khủng khiếp đã diễn ra trong căn nhà ấy.
Ngay lập tức, cô đứng lên, rút điện thoại gọi:
— “Alo… tổng đài bảo vệ trẻ em 111 phải không? Tôi cần hỗ trợ khẩn cấp.”
News
Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và chỉn chu . Còn tôi xinh xắn, xuất thân trong gia đình gia giáo, bố mẹ làm nhà nước.
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết thân phận thật của chú rể mà tôi ch/ế-t lặng b/àng h/oàng
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết: “Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng. Gia đình, người thân đang chuẩn bị đám tang cô giáo trẻ Phan Trung…
“Con đồng ý. 15 triệu một tháng, tụi con lo được.” Bà nội ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút đắc thắng.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load