“Vợ ơi… vợ về với chồng đi vợ ơi…!” – tôi gào lên đến khản cả giọng giữa dòng nước dữ.
Hai vợ chồng nắm tay nhau, dặn nhau cố qua khúc sông này thôi là về đến quê, gặp lại con trai đang đợi ở đầu làng. Vậy mà mới đi được nửa đường, dòng nước lũ bất ngờ cuồn cuộn tràn xuống, xé toạc đôi tay đang nắm chặt.
Tôi chới với, chỉ kịp thấy bóng vợ bị cuốn đi xa dần… tiếng gọi của cô ấy lạc trong bọt nước trắng xóa.
Tôi liều mình lao theo, vừa bơi vừa hét gọi dân làng:
– “Cứu với! Cứu vợ tôi với!”
Người ta ùa đến, quăng dây, kéo thuyền… nhưng tất cả chỉ kịp vớt được tôi lên. Vợ tôi… biến mất giữa mênh mông sóng dữ.
Tôi ngã quỵ trên bờ, run rẩy đến tê dại. Trong đầu chỉ vang vẳng câu hứa ban nãy: “Anh ơi, hết khúc sông này, mình sẽ về với con.”
Đêm đó, người ta tìm thấy vợ tôi mắc lại nơi gốc cây bên bãi bồi. Tôi lao đến ôm chặt thân thể lạnh ngắt, gào khóc đến đứt ruột.
Nhưng rồi… khi người ta kéo chiếc balo vợ đeo trên lưng ra, cả đám đông sững sờ. Trong đó không phải quần áo hay đồ dùng gì cả, mà là một bọc lớn toàn giấy tờ và tiền bạc. Trên cùng là một lá thư viết vội, nét chữ run run:
– “Anh và con tha lỗi cho em… Em không hề đi làm xa như nói. Em vay mượn để đầu tư, giờ nợ chồng chất. Em tính liều mình bơi qua sông, trốn nợ mà không kịp nói lời cuối…”
Tôi chết lặng. Thì ra, chuyến đi “về quê với con” chỉ là lời vợ nói dối phút chót để che giấu sự thật khủng khiếp.
Tôi vừa thương, vừa giận, vừa tuyệt vọng. Nước mắt tôi rơi ướt cả lá thư, hòa lẫn với mưa gió rền rĩ ngoài kia.
Vợ ơi… giá như em nói với anh sớm hơn, thì đâu đến nỗi…
News
Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và chỉn chu . Còn tôi xinh xắn, xuất thân trong gia đình gia giáo, bố mẹ làm nhà nước.
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết thân phận thật của chú rể mà tôi ch/ế-t lặng b/àng h/oàng
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết: “Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng. Gia đình, người thân đang chuẩn bị đám tang cô giáo trẻ Phan Trung…
“Con đồng ý. 15 triệu một tháng, tụi con lo được.” Bà nội ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút đắc thắng.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load