×
×

Khi ông Thụ, hàng xóm thân thiết, mời thầy tướng số thầy Vượng ở xã bên về xem giờ mất, thầy chỉ nhìn cuốn lịch âm, nhíu mày thật sâu rồi nói như đóng đinh

Làng Ninh Quang, huyện Hải Lựu, vốn yên ắng và hiền hòa với lũy tre bao quanh. Nhưng mùa đông năm ấy, cái chết của cụ Thịnh Nguyễn, 78 tuổi, khiến cả làng rúng động.

Cụ mất đúng 3 giờ 33 phút sáng – con số khiến người yếu vía nghe đã lạnh sống lưng. Cụ ra đi yên lành, nhưng khi đưa xác xuống chiếu thì đồng hồ treo tường trong nhà đột ngột rơi xuống đất, vỡ toang. Bà con bắt đầu bàn tán.

Khi ông Thụ, hàng xóm thân thiết, mời thầy tướng số thầy Vượng ở xã bên về xem giờ mất, thầy chỉ nhìn cuốn lịch âm, nhíu mày thật sâu rồi nói như đóng đinh:

“Giờ này là trùng tang sát khí. Nếu không cắt trùng, ba đứa con trai của cụ sẽ không yên.”

Cả nhà chết đứng.

Ba người con trai của cụ Thịnh gồm:

Nguyễn Văn Tài, 40 tuổi, làm nghề thợ mộc.

Nguyễn Văn Bách, 36 tuổi, lái xe tải.

Nguyễn Văn Phúc, 28 tuổi, con út, mới cưới vợ.

Sau đám tang ba ngày, lời thầy Vượng bắt đầu ứng nghiệm một cách đáng sợ.

Anh cả Tài đột nhiên đau ngực dữ dội, phải nhập viện.
Anh hai Bách đang lái xe trên quốc lộ thì choáng váng, suýt gây tai nạn.
Đến Phúc, thằng út, dù khỏe nhất cũng bắt đầu sốt hâm hấp, đêm nào cũng run rẩy như bị ai đè lên ngực.

Càng ngày họ càng tin chắc trùng tang đã bắt.

Quyên, vợ cụ Thịnh, khóc ngất. Nhà nội họ hàng kéo đến xem giờ sinh, giờ mất, bàn chuyện phong long. Thầy Vượng còn khuyên phải đưa một người trong ba anh em đi “tránh trùng” ở xa.

Nhưng đúng đêm thứ bảy sau tang lễ, Phúc — thằng út — đã khiến cả nhà đứng hình khi hốt hoảng bật dậy giữa đêm, mồ hôi nhễ nhại.

Phúc thều thào:

— “Con… con mơ thấy bố về…”

Cả nhà cứng người. Phúc kể tiếp, giọng run run:

— “Trong mơ, bố đứng ở góc giường, mặt buồn lắm. Bố bảo: ‘Không phải trùng tang… Các con đào cái hũ ở gốc mít sau nhà lên đi, tai họa nằm ở đó.’

Nghe xong, bà Quyên ngồi thụp xuống. Gốc mít ấy ngày xưa là nơi cụ Thịnh hay ngồi uống trà. Nhưng từ khi cụ mất, con chó nhà hàng xóm cứ đứng nhìn vào đó sủa liên tục.

Trước sự cầu xin của mẹ, ba anh em quyết định sáng hôm sau đào thử.

Gốc mít nằm ở gần bờ rào, đất cứng như có thứ gì ghì xuống. Đào được hơn nửa mét, mùi hôi lạnh như từ dưới đất bốc lên. Một lúc sau, lưỡi xẻng của anh Bách chạm phải vật gì bằng sành.

Họ moi dần lên. Đó là một cái hũ gốm màu nâu cũ kỹ, miệng bị bịt bằng vải đỏ. Ai cũng nín thở.

Anh Tài run run mở tấm vải. Và rồi, tất cả hét thất thanh.

Trong hũ là búi tóc dài của phụ nữ, đã khô cứng, cùng những mảnh giấy có tên của… cả ba anh em. Trên giấy còn lấm chấm những vệt đen như tro.

Anh Phúc mặt tái mét:

— “Trời ơi… đây là bùa yểm!”

Công an xã được mời đến. Kết quả điều tra sau đó phanh phui một sự thật khiến cả họ Trịnh lạnh sống lưng:

Nhiều năm trước, bà Lan — người phụ nữ vốn thầm thương cụ Thịnh khi còn trẻ — đã bí mật nhờ thầy tà yểm hũ bùa này với mục đích ràng buộc tình cảm. Nhưng thầy không biết đã dùng loại bùa huyết, cực độc, để quá lâu sẽ sinh tà khí gây họa cho dòng họ.

Khi cụ Thịnh mất, bùa “mở khóa”, tà khí lan ra, khiến ba anh em liên tục phát bệnh.

Sau khi lấy hũ bùa lên, nhà làm lễ giải, mời cả thầy pháp lẫn chính quyền chứng kiến. Từ ngày ấy, anh cả Tài khỏi bệnh, anh hai Bách không còn choáng váng, thằng út Phúc hết sốt, ngủ lại được bình thường.

Cả họ ngồi lặng. Người ta bảo:

Không phải trùng tang.
Không phải nghiệp nhà.
Mà là hậu quả của một lời yêu mù quáng, chôn giấu suốt nửa đời người.

Đêm ấy, Phúc lại mơ thấy bố về, nhưng lần này cụ chỉ cười hiền rồi quay lưng bước đi, bóng hình nhẹ như khói.

Cậu biết:
Bố cuối cùng cũng được yên.

Related Posts

Our Privacy policy

https://dongnai24.com - © 2025 News