Gia đình anh Minh, 41 tuổi, sống ở một vùng ngoại ô Hà Nam. Anh là kỹ sư công trình, công tác liên tục, chỉ cuối tuần mới về. Sau khi vợ mất, anh đi bước nữa với chị Thu, người phụ nữ khéo miệng, đảm đang — ít nhất là trong mắt hàng xóm.
Con gái anh, bé Vy 9 tuổi, hiền lành và hơi nhút nhát. Từ ngày có mẹ kế, Vy ít cười hơn nhưng lần nào Minh hỏi, con bé đều chỉ khẽ lắc đầu bảo:
“Con ổn mà bố.”
Hôm đó, Minh về sớm hơn dự kiến một ngày.
Điện thoại sập nguồn, Minh không báo trước được. Anh bước vào sân nhà lúc gần 9 giờ tối. Ánh đèn bếp vẫn sáng, nhưng không thấy bóng con gái.
Anh hỏi Thu:
“Vy đâu em?”
Thu lau tay trên tạp dề, vẻ hơi giật mình nhưng rồi cười gượng:
“Nó… ngủ rồi. Hôm nay mệt.”
Câu trả lời không làm anh hài lòng. Vy chưa bao giờ ngủ trước 9 giờ nếu biết bố sắp về.
Anh Minh đi thẳng lên phòng con — cửa khóa trong.
Anh gọi:
“Vy? Con ngủ chưa?”
Không tiếng trả lời.
Cảm giác bất an chạy dọc sống lưng. Anh lặng lẽ đi vòng ra sau nhà — nơi có căn chuồng lợn cũ đã lâu không dùng nữa, chỉ còn mùi ngai ngái của đất ẩm.
Và rồi…
Anh nghe tiếng khẽ húng hắng ho ở bên trong.
Anh giật mạnh cánh cửa gỗ mục.
Ánh đèn pin từ điện thoại hắt lên cảnh tượng khiến anh đứng chết lặng:
Trên một tấm giường xếp cũ, không màn, không chiếu — bé Vy đang co ro quấn tấm chăn mỏng như khăn giấy, ngay bên cạnh bức tường chuồng lợn còn lấm bùn.
Con bé ho sặc sụa.
“Vy!? Tại sao con lại ở đây!?”
Vy thấy bố thì bật khóc, lao vào ôm chặt lấy anh như thể sợ anh biến mất.
Giọng con bé run run:
“Mẹ kế bắt con ngủ ngoài này vì con làm đổ bát canh… Con lạnh quá bố ơi…”
Minh ôm con, run lên vì giận.
Anh bế con vào nhà. Thu tái mặt:
“Anh… anh về sớm vậy? Chuyện này—”
“Sao em dám làm thế với con tôi?” – Minh gắt lên.
Thu run rẩy:
“Em… em chỉ muốn dạy nó lễ phép… nó nghịch… nó—”
Nhưng hàng xóm bắt đầu ló đầu sang vì nghe tiếng cãi vã. Đúng lúc đó, bà Hòa – hàng xóm sống sát vách – bước vào với vẻ sốt ruột:
“Anh Minh… tôi phải nói thôi. Mấy tuần nay, tối nào nó cũng ngủ ngoài đó. Tôi nghe nó ho suốt mà không dám can thiệp…”
Thu mặt cắt không còn giọt máu.
Minh nổi cơn thịnh nộ, định xông đến thì Vy kéo tay bố, nức nở:
“Bố ơi, còn… còn chuyện này nữa…”
Minh ngồi xuống, ôm con:
“Con nói đi, có bố ở đây.”
Vy nấc lên từng tiếng:
“Mẹ kế… khóa tủ, không cho con ăn cơm tối. Nói con phải nhường tiết kiệm tiền cho em bé trong bụng mẹ…”
Thu lắp bắp:
“Nó bịa… nó—”
Vy lắc đầu, móc từ sau gối ra một cuốn vở – được giấu như báu vật.
Anh Minh mở ra.
Bên trong là nhật ký của con gái, ghi từng ngày, từng giờ, từng việc mẹ kế bắt làm, cả những câu chửi rủa… được viết bằng nét chữ trẻ thơ run rẩy:
“Mẹ bảo con là đồ ăn hại.”
“Mẹ bảo nếu con nói với bố mẹ sẽ bỏ con lại sau vườn.”
“Mẹ bắt con quỳ ngoài sân…”
Thu hét lên:
“Đưa đây! Nó bịa đặt hết!”
Nhưng Minh đã đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh:
“Thu… tôi sẽ để công an làm rõ.”
Thu tái mét, lùi lại:
“Anh đừng làm quá! Em chỉ dạy nó—”
“Dạy?
Dạy bằng cách bắt con tôi ngủ cạnh chuồng lợn?”
Và cú twist xảy ra ngay lúc ấy.
Hàng xóm bàn tán ầm ĩ thì ông Khang — trưởng thôn — hớt hải chạy vào:
“Anh Minh! Chuồng lợn sau nhà anh… vừa sập xuống đấy! Cả bức tường đổ ập!”
Mọi người sững sờ.
Chuồng lợn đó…
chỉ cách chiếc giường xếp của bé Vy đúng nửa mét.
Nếu Minh không về sớm tối nay…
Vy có thể đã bị chôn vùi dưới đống gạch mục nát đó.
Minh ôm con vào lòng, nước mắt lăn xuống gò má:
“Không ai được phép chạm vào con nữa… không một ai.”
Còn Thu… bị chính mẹ mình dắt đi trong tiếng xì xào của cả xóm, mặt trắng bệch.
News
Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và chỉn chu . Còn tôi xinh xắn, xuất thân trong gia đình gia giáo, bố mẹ làm nhà nước.
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết thân phận thật của chú rể mà tôi ch/ế-t lặng b/àng h/oàng
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết: “Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng. Gia đình, người thân đang chuẩn bị đám tang cô giáo trẻ Phan Trung…
“Con đồng ý. 15 triệu một tháng, tụi con lo được.” Bà nội ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút đắc thắng.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load