Tôi phát hiện ra chuyện đó vào một sáng tháng Sáu oi ả. Khoảng thời gian Hà Nội nóng đến mức thành phố như một cái lò than mở nắp. Ấy vậy mà mỗi ngày đúng 5 giờ sáng, chồng tôi – anh Minh – vẫn đều đặn xỏ giày chạy bộ ra công viên gần nhà. Anh nói chạy để khỏe, để tránh mỡ máu và để đầu óc nhẹ nhàng khỏi áp lực công việc văn phòng. Một lý do rất hợp lý.
Nhưng cái điều không hợp lý chính là… anh không bao giờ đổ mồ hôi.
Tôi để ý chuyện đó suốt một tháng trời. Nhiều lần anh chạy về, áo anh vẫn khô rang, tóc còn nguyên nếp chải. Mặt không hề đỏ, thở không gấp, mạch đập không nhanh. Anh bước vào nhà như thể vừa từ một cuộc họp thư giãn đi ra, chứ không phải vừa chạy bộ hai tiếng giữa thời tiết có thể nung chín trứng gà trên nóc xe hơi.
Tôi hỏi:
— Anh chạy thế nào mà không mồ hôi vậy?
Anh nhìn tôi, nở nụ cười nhẹ, đúng kiểu nụ cười mà người ta dùng để né tránh:
— Chắc cơ địa anh ít mồ hôi thôi.
Tôi vẫn tin, cho đến một buổi sáng, khi anh thay giày, vô tình để lại chiếc áo thun trong phòng tắm. Tôi cầm lên… và nó sạch sẽ như mới, không cả mùi người.
Tôi bắt đầu nghi ngờ. Không phải nghi ngờ chuyện anh nói dối về bệnh lý hay sức khỏe. Cái nghi ngờ sâu hơn, đen tối hơn: Anh Minh ngoại tình.

1.
Anh Minh là mẫu đàn ông ít nói, kiên nhẫn, hiền lành. Nhưng cũng chính vì ít nói, tôi đôi khi không biết anh đang nghĩ gì. Từ ngày anh bắt đầu đi làm dự án mới ở công ty, anh bận hơn, về muộn hơn, và… ngủ ít hơn.
Trước đây, chúng tôi vẫn nằm cạnh nhau kể chuyện, buôn dưa, anh hay vòng tay qua tôi. Nhưng suốt hai tháng nay, anh ngủ kiểu rất lạ: chỉ nghiêng một bên, cách tôi một khoảng chừng hai gang tay. Đêm nào tôi động vào cũng thấy anh giật mình. Cứ như anh đang che giấu điều gì.
Và rồi, thêm chuyện chạy bộ không mồ hôi.
Lý trí bảo tôi phải tin chồng. Nhưng tim lại thì thầm: “Anh ta dối mình.”
Từ những dấu hiệu nhỏ nhất, trí tưởng tượng của một người vợ bắt đầu dựng lên kịch bản đẫm nước mắt nhất: Anh đang gặp ai đó trong công viên. Anh giả vờ chạy bộ để tránh bị tôi nghi. Anh tắm rửa đâu đó trước khi về. Anh đang tìm cơ hội nói lời chia tay…
Đêm hôm đó, tôi không ngủ được. Nằm nhìn quạt trần quay mòn mỏi, tôi đưa ra một quyết định: ngày mai, tôi sẽ theo dõi anh.
2.
5 giờ kém mười phút, tôi đã thức dậy.
Không để anh nghi ngờ, tôi giả vờ ngủ say, quay mặt vào tường. Khi anh bước ra khỏi phòng, tôi bật dậy, thay áo, trùm mũ, đeo khẩu trang rồi lặng lẽ ra khỏi nhà bằng cầu thang bộ.
Tôi theo sau anh cách khoảng bốn mươi mét. Trời vẫn tối mờ, mùi lá ướt và hơi nóng bủa ra từ mặt đường phả vào mặt. Đèn đường vàng nhạt như phủ sáp lên những dãy nhà cũ kỹ. Tôi cứ thế đi, tim đập mạnh từng nhịp, vừa hy vọng vừa sợ hãi.
Đi một đoạn, tôi thấy anh rẽ vào công viên. Nhưng thay vì chạy ngay, anh đứng nhìn quanh, như dò xét. Rồi anh… đi bộ, không chạy.
Tôi càng nghi.
Anh đi chậm, hai tay bỏ trong túi quần, người hơi cúi xuống, như đang theo một lối quen thuộc. Tôi cố giữ khoảng cách, nấp sau hàng cây cao, lòng bàn tay ướt đẫm (trong khi anh – người mà tôi đang theo dõi – lại chẳng hề đổ giọt mồ hôi nào).
Rồi anh dừng lại ở một khu vực ít người lui tới nhất của công viên – nơi có một thân cây bằng lăng cổ thụ, rễ cắm sâu xuống đất như những ngón tay già nua.
Tôi nín thở.
Chồng tôi đứng trước gốc cây, cúi người xuống, làm gì đó.
Một phút.
Hai phút.
Năm phút.
Tôi bước sát hơn. Và rồi… tôi thấy anh làm một điều khiến tôi lạnh toàn sống lưng:
Anh đặt một bó hoa cúc trắng dưới gốc cây.
3.
Tôi chết trân. Bó hoa cúc được buộc rất cẩn thận bằng dây ruy băng xanh, bên dưới là một mảnh giấy nhỏ. Anh Minh đặt tay lên bó hoa như vuốt ve, rồi… nhắm mắt lại thật lâu.
Chỉ có người đang tưởng nhớ ai đó mới có hành động như vậy.
Tôi bắt đầu run. Một ý nghĩ khủng khiếp lóe lên: Anh ấy đang tưởng nhớ người phụ nữ khác. Một người yêu cũ? Một người đã khuất?
Tôi bước thêm vài bước, gần đến mức chỉ cần gọi một tiếng “Minh” là anh sẽ quay lại. Nhưng tôi không gọi. Tôi nấp sau thân cây kế bên, nhìn anh như một người xa lạ.
Anh Minh thở dài. Lần đầu tiên tôi thấy anh thở dài như thế – một tiếng thở nặng trĩu, như chứa cả năm tháng kìm nén.
Rồi anh bước lùi lại một chút, ngồi xuống ghế đá cách đó vài mét.
Và điều khiến trái tim tôi như bị bóp nghẹt, không phải bó hoa, không phải việc anh ngồi lặng lẽ ở đó… mà là khi tôi thấy có một người phụ nữ xuất hiện từ phía góc công viên.
Cô ta mặc áo khoác thể thao màu xám, đội mũ lưỡi trai, dáng người mảnh khảnh, bước đi chậm rãi.
Tôi không nhìn rõ mặt cô ấy, nhưng cô ấy đứng đúng trước chỗ chồng tôi vừa đặt bó hoa. Cô cúi xuống… và mỉm cười.
Mỉm cười.
Như thể bó hoa đó là dành cho cô.
Tôi choáng, tay bấu vào thân cây đến đau buốt.
Chồng tôi thì ngồi xa đó, nhìn cô bằng ánh mắt mà tôi chưa từng thấy: dịu dàng, nuối tiếc và… yêu thương.
Tôi không kìm được, nước mắt trào ra.
Tôi đã đúng. Anh ngoại tình. Anh gặp cô ta mỗi sáng. Họ có một nơi hẹn bí mật. Có lẽ cô ta từng là ai đó trong đời anh. Có thể họ đã có kết nối từ lâu. Và bó hoa… là biểu tượng của một tình yêu vụng trộm được nuôi dưỡng trong bóng tối.
Tôi sắp bước ra, chuẩn bị lao đến hét vào mặt anh, nhưng đúng lúc đó… một cơn gió mạnh thổi qua, khiến bóng người phụ nữ ấy… run rẩy rồi mờ đi.
Không. Không phải mờ theo nghĩa mù do sương. Cô ta biến mất, như tan vào không khí.
Tôi đứng sững.
Tôi chớp mắt liên tục, trái tim loạn nhịp. Cái ghế đá vẫn còn. Bó hoa còn đó. Nhưng người phụ nữ… không còn.
Tôi bàng hoàng quay sang nhìn chồng.
Anh Minh vẫn ngồi đó, lặng im. Nhưng giây phút cô ấy tan biến, anh cúi đầu thật sâu, hai vai rung lên.
Tôi nhận ra: anh đang khóc.
4.
Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa. Tôi chạy ra:
— Minh!
Anh giật mình, quay lại. Khuôn mặt anh hoảng hốt, như vừa bị bắt quả tang làm điều gì sai trái.
— Em… em theo dõi anh?
Tôi nghẹn ngào:
— Vậy… người phụ nữ đó là ai? Anh… yêu cô ấy à?
Anh đứng bật dậy, bước về phía tôi, nhưng chưa kịp đến nơi, chân anh khựng lại. Anh nhìn tôi như nhìn một câu hỏi lớn nhất đời mình.
— Em… thấy cô ấy?
Tim tôi thắt lại.
— Cô ấy đứng ngay ở bó hoa anh đặt. Cô ấy nhìn anh. Cô ấy còn cười. Anh đừng chối…
Anh Minh không nói gì. Một lúc lâu, anh dựa vào thân cây, tay run nhẹ.
— Em thấy cô ấy… thật sao?
Giọng anh như vỡ ra.
Tôi không hiểu.
Anh hít sâu, rồi nói điều khiến tôi sởn gai ốc:
— Cô ấy… là em gái anh. Em gái đã mất bốn năm trước.
Tôi sững người.
Anh kể, từng câu từng chữ như đục vào tim mình.
5.
Ngày đó, em gái anh – Linh – là sinh viên năm cuối. Cô rất thích chạy bộ vào mỗi sáng. Nhưng một buổi chiều đi làm thêm về, Linh bị một nhóm thanh niên uống rượu gây tai nạn. Cú va chạm mạnh khiến cô mất ngay tại hiện trường.
Anh Minh là người nhận điện thoại từ bệnh viện. Anh chạy đến nơi, nhưng người em gái duy nhất trên đời… đã đi rồi.
Cái chết của cô khiến anh luôn sống trong cảm giác tội lỗi: buổi sáng cuối cùng trước khi mất, Linh từng gọi cho anh, rủ anh chạy bộ cùng. Nhưng anh bận họp, từ chối.
Linh cũng từng nói, nếu một ngày cô mất ở đâu đó, cô chắc chắn sẽ vẫn quay lại chỗ cô thích nhất: công viên bằng lăng này.
Từ sau đám tang, Minh bắt đầu thức dậy đúng 5 giờ sáng. Không phải để chạy bộ. Mà để ngồi đúng chỗ mà em mình từng thích, lặng lẽ trò chuyện với một hình bóng mà anh luôn tin rằng vẫn ở đó.
— Anh biết mọi người sẽ nghĩ anh điên… — Minh nói, mắt đỏ hoe. — Nhưng anh có thể cảm nhận được nó. Dù chỉ là tưởng tượng… anh cũng muốn tin Linh vẫn ở đây.
Tôi đứng lặng.
Anh nói tiếp:
— Không đổ mồ hôi vì anh… không chạy. Anh chỉ ngồi đây. Nghĩ về nó. Nhớ nó. Và anh giấu em vì sợ em lo, sợ em nghĩ anh yếu đuối. Anh sợ em nghĩ anh ngoại tình… nên càng giấu, càng khiến em nghi.
Tôi nhìn bó hoa cúc.
Cúc trắng – loài hoa anh từng mua cho em gái mỗi dịp sinh nhật.
Cả người tôi mềm nhũn.
Tôi dụi mắt, giọng không còn giữ được bình tĩnh:
— Nhưng lúc nãy… em thấy cô ấy. Em thề là thấy. Cô ấy cười. Rõ ràng lắm…
Anh Minh chậm rãi lắc đầu:
— Linh mất rồi, em à… Làm sao em thấy được?
Nhưng tôi biết mình đã thấy.
Không phải ảo giác.
Không phải sương mù.
Người phụ nữ đó… là thật.
Hay linh hồn cô ấy vẫn quanh quẩn ở nơi này?
Tôi không biết.
Tôi chỉ biết, nhìn thấy chồng mình ngồi cạnh một khoảnh ký ức ngày nào đó của người thân, tôi bỗng nhận ra: có những nỗi đau không bao giờ biến mất, chỉ được giấu kỹ như sợi rễ cây quấn chặt trong lòng đất.
Tôi ôm anh.
Anh òa khóc vào vai tôi, như thể mấy năm nay anh chưa từng khóc đủ.
6.
Từ hôm đó, tôi đi cùng anh vào mỗi sáng, dù không phải ngày nào tôi cũng thấy bóng người phụ nữ ấy. Có hôm tôi chỉ thấy gió lay nhành hoa cúc. Có ngày, ánh nắng chiếu lên những hạt sương long lanh làm tôi tưởng như có ai đó đang bước tới.
Nhưng có một buổi sáng, khi tôi đang chậm rãi buộc dây giày, tôi nghe giọng anh Minh:
— Linh ơi… anh đưa vợ anh tới thăm em nhé…
Tôi ngẩng lên.
Chỉ có anh đứng cạnh gốc cây cũ. Tuy nhiên, tôi thấy lá bằng lăng rơi xuống nhẹ như chạm vào vai anh, rồi rơi thêm vài cánh nữa.
Không biết vì gió…
Hay vì điều gì đó dịu dàng hơn.
Có thể Linh thật sự đã đến.
Có thể cô chỉ ghé lại khi anh cần.
Hoặc có thể trong những khoảnh khắc buồn nhất, những người đã rời đi vẫn tìm cách trở về bằng một hình thức nào đó.
Tôi nắm tay chồng.
— Anh không cần giấu em nữa. Dù là chuyện gì… em cũng sẽ cùng anh đi qua.
Anh siết tay tôi.
Đôi mắt anh bớt nặng nề hơn.
7.
Và có lẽ, điều kỳ lạ nhất là kể từ hôm ấy, tôi thấy anh bắt đầu đổ mồ hôi thật sự. Khi chúng tôi chạy bộ cùng nhau, mồ hôi lăn trên trán anh, ướt đẫm áo. Trông anh nhẹ nhõm, tự do, như vừa trút được gánh nặng đã đè trên lưng nhiều năm.
Tôi nhìn anh chạy, nhìn ánh nắng đầu ngày len qua kẽ lá, nhìn bó hoa cúc trắng vẫn nằm dưới gốc bằng lăng…
Tôi mỉm cười.
Có lẽ, linh hồn của Linh cuối cùng cũng yên tâm rằng anh trai mình không còn phải chạy trốn nỗi buồn nữa.
Và có lẽ, sự xuất hiện kỳ lạ của cô vào buổi sáng hôm đó – dù là thật hay không – là cách cô nhắc tôi rằng:
Đừng vội nghi ngờ người mình yêu.
Đôi khi điều họ giấu, không phải là trò phản bội…
mà là một nỗi đau thực sự cần được nắm tay để vượt qua.