Tôi tên là Hà Linh, 32 tuổi.
Lấy chồng đã 10 năm, nhưng trong suốt 10 năm ấy — tôi chưa từng gặp bố chồng một lần nào.
Người ta hỏi, tôi chỉ biết cười gượng:
“Ông đi làm ăn xa, không tiện về…”
Thực ra, tôi cũng chưa từng thấy ảnh ông. Trong nhà chỉ có mỗi một tấm hình cũ mờ nhòe được treo ở phòng khách, bảo là ông hồi trẻ.
Chồng tôi – Hải – là người hiền lành, chịu khó, nhưng mẹ chồng thì khó tính, luôn đè nén tôi đủ điều.
Mỗi lần tôi nhắc đến bố chồng, bà đều né tránh, chỉ nói ngắn gọn:
“Ông ấy không liên quan gì đến nhà này nữa. Đừng nhắc.”
Tôi từng nghĩ, có lẽ ông bỏ đi theo người khác.
Cho đến năm thứ 10, tôi mang thai.
Cả họ nháo nhào vui mừng vì suốt 9 năm, tôi chẳng thể có con.
Khi bác sĩ báo là con trai, mẹ chồng khóc như mưa, nói rằng “cả dòng họ Lê có người nối dõi rồi”.
Tôi cứ ngỡ hạnh phúc cuối cùng cũng mỉm cười với mình.
Nhưng tôi đâu ngờ… đó lại là ngày bắt đầu của cơn ác mộng.
Ngày tôi sinh, mọi người trong họ kéo đến bệnh viện chúc mừng.
Mẹ chồng nói hôm nay sẽ có một người đặc biệt đến thăm.
Tôi còn tưởng là ông bác trưởng họ, nào ngờ…
Khi cửa phòng mở ra, một người đàn ông khoảng 60 tuổi, vest chỉnh tề, dáng dấp quyền lực bước vào.
Mẹ chồng khẽ cúi đầu:
“Ông về rồi à, thưa ông.”
Tôi quay lại nhìn — và toàn thân cứng đờ.
Ông cũng vậy.
Ánh mắt ông sững lại, bàn tay run lên, còn tôi thì trắng bệch, mồ hôi túa ra.
Vì tôi biết ông. Rất rõ.
Mười năm trước, ông chính là người khách đầu tiên của tôi ở quán “Hương Đêm”.
Hồi ấy, tôi vừa mất cha mẹ, lang thang lên thành phố.
Tôi làm phục vụ cho quán “Hương Đêm” – nơi mà chỉ cần một ánh mắt sai lệch là đã bị đẩy vào vòng xoáy bẩn thỉu.
Đêm đầu tiên tôi bị ép tiếp khách, chính ông ấy – người đàn ông lịch lãm, đeo nhẫn vàng, mùi nước hoa nồng – là người “mua” tôi.
Ông không thô bạo, chỉ lặng lẽ để lại một phong bì dày rồi nói nhỏ:
“Cô gái à, rời khỏi nơi này đi. Đừng bao giờ quay lại.”
Sau đêm đó, tôi thật sự bỏ nghề, đi làm thuê, rồi gặp Hải – con trai ông – trong một quán ăn nhỏ.
Chúng tôi yêu nhau, cưới nhau… mà tôi chẳng biết người đàn ông năm xưa là bố anh.
Giờ đây, ông đứng đó – bố chồng tôi, người từng cứu rỗi tôi bằng một đêm đầy tủi nhục.
Hai ánh mắt chạm nhau trong nỗi hoảng loạn tột cùng.
Ông run run hỏi nhỏ:
“Cô… là Linh ở quán Hương Đêm… phải không?”
Tôi không thể nói nên lời.
Còn mẹ chồng thì ngơ ngác nhìn hai người, gặng hỏi:
“Hai người… quen nhau à?”
Không ai trả lời.
Không khí đặc quánh như ngưng lại.
Chiều hôm đó, mẹ chồng tìm gặp riêng tôi.
Bà đưa ra một phong bì và nói:
“Tôi biết rồi. Ông ấy vừa thú nhận. Cô muốn bao nhiêu để rời khỏi nhà tôi?”
Tôi sững sờ.
“Thú nhận… gì cơ ạ?”
Bà ném ánh mắt lạnh lùng:
“Rằng mười năm trước, cô từng là… người của ông ấy. Cô nghĩ tôi có thể để đứa con của cô mang họ nhà tôi sao?”
Tôi ôm con mà khóc.
Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó…
Tối hôm sau, bố chồng tìm đến tôi, đặt trước mặt tôi một cuốn sổ tiết kiệm.
“Bố xin lỗi. Ngày đó, bố không biết con lại đi qua đời Hải. Cái đêm ở quán đó… là lỗi của bố. Nhưng con đừng rời đi, đứa bé không có tội.”
Tôi bật khóc, hỏi trong tuyệt vọng:
“Thế con là ai trong nhà này hả bố? Là dâu… hay là người đàn bà năm xưa ông từng mua?”
Ông im lặng, rồi quay đi.
Sáng hôm sau, ông đột ngột lên cơn đau tim, mất ngay tại nhà riêng.
Đám tang diễn ra trong im lặng.
Không ai biết vì sao ông qua đời, chỉ có tôi biết —
Trong tay ông, người ta tìm thấy tờ di chúc viết tay, để lại toàn bộ tài sản cho “cháu nội và mẹ cháu”.
Còn mẹ chồng… sau tang lễ, dọn đi biệt tích.
Mười năm sau, tôi dắt con trai đứng trước cổng quán “Hương Đêm” – nơi giờ chỉ còn là bãi đất hoang.
Tôi nói khẽ:
“Mọi chuyện năm xưa, con không cần biết. Chỉ cần nhớ rằng, dù người lớn sai thế nào, con cũng phải sống tử tế.”
Thằng bé ngẩng lên, nắm chặt tay tôi:
“Mẹ ơi, con sẽ làm lại dòng họ mình, để ông trên trời tự hào.”
Tôi mỉm cười.
Lần đầu tiên sau bao năm, tôi thấy lòng mình thật sự được giải thoát.
News
Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và chỉn chu . Còn tôi xinh xắn, xuất thân trong gia đình gia giáo, bố mẹ làm nhà nước.
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết thân phận thật của chú rể mà tôi ch/ế-t lặng b/àng h/oàng
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết: “Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng. Gia đình, người thân đang chuẩn bị đám tang cô giáo trẻ Phan Trung…
“Con đồng ý. 15 triệu một tháng, tụi con lo được.” Bà nội ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút đắc thắng.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load