Tháng nào tôi cũng đưa cho vợ ba mươi triệu. Số tiền không nhỏ, ít nhất cũng đủ để gia đình bốn người sống dư dả. Thế nhưng, bữa cơm trong nhà quanh đi quẩn lại vẫn chỉ có đậu rán, thịt mỡ, rau luộc. Đặc biệt, mỗi lần mẹ tôi từ quê ra thăm, vợ chỉ tráng thêm vài quả trứng, chưa từng bao giờ mua nổi con gà.
Mẹ nhìn mâm cơm, mắt đượm buồn. Bà ngại không nói, chỉ cười gượng:
– Ăn thế này cũng được con ạ, miễn là cả nhà quây quần.
Tôi nghe mà ngực nghẹn. Không phải vì ham thịt cá, mà bởi tôi thấy mẹ bị đối xử tủi thân. Ngày xưa ở quê, mỗi lần nhà có khách, mẹ luôn tìm cách nấu nướng tươm tất, dù nghèo vẫn cố. Giờ mẹ ra thành phố, tưởng sẽ được con dâu chăm chút, ai ngờ…
Một tối, khi mẹ đã ngủ, tôi hỏi thẳng:
– Em ạ, tháng nào anh cũng đưa 30 triệu, em tiêu vào đâu mà cơm nước đạm bạc thế?
Vợ tôi gác đũa, mắt lạnh lùng:
– Anh nghĩ nuôi con, đóng học phí, tiền điện, tiền nhà, tiền sữa là ít à? Anh chỉ biết đưa tiền, còn lại đổ lên vai ai?
Tôi sững lại. Đúng là chi tiêu ở thành phố đắt đỏ, nhưng ba mươi triệu cũng đâu phải ít. Tôi định nói tiếp, thì vợ đập bát xuống bàn:
– Anh lúc nào cũng bênh mẹ anh. Tôi có nợ nần gì nhà anh sao phải mua gà đãi bà ấy?
Lời nói ấy như một nhát dao xoáy vào lòng tôi.
Sau hôm đó, bầu không khí trong nhà căng thẳng. Mỗi lần mẹ ở quê gọi điện hỏi thăm, tôi không dám kể. Tôi sợ mẹ biết lại tủi thân. Nhưng vợ thì ngày càng khó chịu. Thậm chí, có lần mẹ vừa bước vào nhà, vợ đã gắt:
– Bà đến thì tự lo ăn uống nhé, tôi không phục vụ đâu.
Mẹ im lặng, quay đi, giấu vội giọt nước mắt. Tôi nhìn cảnh ấy mà ruột gan như lửa đốt.
Rồi chuyện vỡ lở. Một buổi chiều, tôi vô tình mở điện thoại của vợ. Tin nhắn ngân hàng báo rút tiền, mỗi tháng đều đều mười lăm triệu chuyển sang tài khoản lạ. Tôi lần theo, hóa ra vợ âm thầm gửi tiền về cho gia đình bên ngoại, lo cho em trai mở tiệm, trả nợ cho bố mẹ đẻ.
Tôi choáng váng. Tôi không phản đối chuyện giúp đỡ gia đình vợ, nhưng cách cô ấy làm, lén lút, để mẹ chồng bị coi thường thì tôi không thể chấp nhận.
Tối đó, tôi mang chuyện ra nói. Vợ bật khóc, rồi cãi:
– Tôi cũng có bố mẹ, có anh em. Anh đưa tôi tiền, tôi có quyền! Anh chỉ biết mẹ anh, sao không nghĩ cho nhà tôi?
– Nhưng em không thể để mẹ anh ăn cơm rau, trong khi tiền thì đổ hết cho bên ngoại! – Tôi gầm lên.
Mẹ tôi từ trong phòng bước ra, nghe hết. Bà lặng lẽ đặt tay lên vai tôi:
– Thôi con ạ. Tiền bạc rồi cũng hết. Quan trọng là gia đình hòa thuận. Nếu vợ con muốn lo cho nhà ngoại, con cứ để nó lo. Còn mẹ, ăn gì cũng được.
Câu nói ấy khiến tôi chết lặng. Người đau nhất hóa ra lại là mẹ.
Nhưng bi kịch không dừng ở đó. Vài tháng sau, tôi nhận được tin dữ: em trai vợ vỡ nợ, bỏ trốn. Số tiền vợ tôi gửi về coi như mất trắng. Cô ấy sụp đổ, ngồi ôm mặt khóc.
Mẹ tôi, ngược lại, là người đầu tiên bước tới. Bà nấu cho con dâu bát cháo, nhẹ nhàng:
– Mất tiền còn kiếm lại được. Con đừng dằn vặt nữa.
Tôi nhìn mẹ, mắt nhòe đi. Từ trước đến giờ, bà luôn chịu thiệt, luôn nhẫn nhịn, ngay cả khi bị con dâu lạnh nhạt.
Vợ tôi sau biến cố ấy thay đổi hẳn. Cô bắt đầu tự tay nấu ăn tử tế, bữa cơm có thêm món cá, món gà. Mỗi lần mẹ ra chơi, cô chủ động đi chợ, hầm canh gà tần, rót bát nước chè xanh cho bà.
Một tối, vợ ngồi bên tôi, thì thầm:
– Em xin lỗi. Em mù quáng, chỉ nghĩ đến nhà mình mà quên mất mẹ. Em hối hận lắm.
Tôi siết chặt tay cô. Tha thứ không dễ, nhưng ít nhất, tôi biết gia đình mình đã bước qua được vực sâu.
Mẹ cười hiền, nhìn chúng tôi rồi bảo:
– Mẹ chỉ cần thế này là đủ. Cơm có rau có thịt cũng được, miễn cả nhà hòa thuận, thương nhau.
Tôi nhìn bát cơm nóng, bỗng thấy vị ngọt lan khắp đầu lưỡi. Không phải từ thịt gà hay đậu rán, mà từ tình thân vừa được hàn gắn sau bao sóng gió.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load