Cụ Hòa năm nay đã ngoài 80, dáng người nhỏ thó, lưng còng, mái tóc bạc phơ. Cụ sống một mình trong căn nhà cấp bốn xập xệ ở vùng ven thành phố. Chồng mất từ sớm, con cái tha phương làm ăn, có đứa gửi tiền về, có đứa bặt vô âm tín. Mỗi tháng, cụ được trợ cấp lương hưu ít ỏi cộng thêm chút tiền hỗ trợ, tổng cộng chỉ vỏn vẹn 1 triệu đồng để chi tiêu cho cả tháng: tiền ăn, tiền điện, tiền thuốc.
“Bà tính rồi, ngày nào cũng dè sẻn lắm. Sáng ăn bát cháo, trưa gói mì, tối chén cơm chan canh rau. Vậy mà cũng còn phải nhịn vài bữa để dành tiền đi khám bệnh,” cụ Hòa kể, giọng run run.
Sáng hôm đó, cụ đến bệnh viện khám định kỳ. Ngồi ở sảnh chờ, cụ ôm khư khư chiếc túi vải cũ trong đó có hơn 4 triệu – số tiền cụ tích góp cả năm, vừa bán đi mấy con gà mái để lấy. Số tiền này, cụ dự định đóng viện phí, mua thuốc về uống dần.
Đúng lúc ấy, một người đàn ông trung niên ăn mặc bảnh bao, giọng nói ngọt ngào ngồi xuống cạnh cụ. Hắn bắt chuyện, hỏi han, tỏ vẻ thân tình:
– “Cụ ơi, cụ bị bệnh gì mà phải vào đây khám?”
– “Bà bị huyết áp với đau xương khớp… đi lại khó khăn lắm chú ạ.”
Nghe xong, hắn ta gật gù, rồi khẽ hạ giọng như tiết lộ bí mật:
– “May cho cụ, tôi vừa đi miền núi về, mua được củ thuốc quý, người ta gọi là ‘củ trường sinh’. Ngâm rượu uống thì xương khớp khỏi, huyết áp cũng ổn định, sống thọ thêm chục năm. Tôi quý cụ nên mới nói thật. Giá trị lắm, nhưng tôi để lại cho cụ với giá rẻ thôi, coi như giúp người.”
Cụ Hòa ngập ngừng, bán tín bán nghi. Nhưng ánh mắt và giọng nói quá đỗi thuyết phục của kẻ lạ khiến cụ xiêu lòng. Hắn còn giả vờ gọi điện cho “người nhà” xác nhận, rồi lôi trong túi ra một củ màu nâu sần sùi, bọc cẩn thận.
– “Củ này ở ngoài chợ ít nhất cũng chục triệu. Nhưng thấy cụ già yếu, tôi bán cho cụ 4 triệu thôi. Uống là khoẻ re!”
Nghe đến bệnh tật, cụ Hòa run run mở túi, lấy ra bọc tiền đã chuẩn bị cho viện phí. Cụ đưa cả cho hắn, rồi ôm khư khư “củ thuốc quý” như báu vật.
Nhưng khi đến lượt khám, bác sĩ nhìn thấy, hỏi qua liền bảo:
– “Ôi cụ ơi, đây chỉ là củ nghệ già, ngoài chợ bán mấy chục nghìn thôi! Cụ bị lừa rồi!”
Tai cụ ù đi. Đầu óc quay cuồng. 4 triệu – cả năm gom góp, giờ tan biến chỉ trong chốc lát. Cụ òa khóc ngay giữa hành lang bệnh viện. Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt nhăn nheo, giọng nghẹn ngào:
– “Mỗi tháng bà có 1 triệu đồng thôi… dành dụm từng đồng để mua thuốc. Giờ mất cả rồi, biết sống sao đây…”
Người ngồi chờ khám xung quanh xôn xao. Ai nấy vừa thương, vừa phẫn nộ. Một chị công nhân đi khám cùng, không cầm được nước mắt, liền lấy trong ví ra mấy trăm nghìn dúi vào tay cụ:
– “Cụ đừng khóc nữa. Con góp chút ít cho cụ đóng viện phí.”
Rồi người góp 50, người cho 100. Chỉ trong vài phút, số tiền quyên góp được hơn 2 triệu.
Bác sĩ trẻ cũng động lòng, viết giấy giới thiệu xin hỗ trợ miễn giảm viện phí cho cụ. Một số người quay lại clip, chia sẻ câu chuyện của cụ Hòa lên mạng xã hội. Chỉ vài ngày, tin tức lan rộng, hàng nghìn bình luận bày tỏ thương xót và phẫn nộ với kẻ lừa đảo.
Nhiều mạnh thường quân tìm đến bệnh viện, gửi tặng cụ Hòa tiền và quà. Người mang gạo, người cho chăn, có cả nhóm thiện nguyện nhận đỡ đầu, hứa hàng tháng sẽ cấp cho cụ thêm tiền sinh hoạt và thuốc men.
Cụ Hòa nghẹn ngào, đôi mắt mờ đục rưng rưng:
– “Bà già rồi, sống chẳng còn bao lâu. Nhưng hôm nay, bà thấy vẫn còn nhiều người tốt lắm. Bà cảm ơn các cháu, cảm ơn đời vì đã không bỏ rơi bà.”
Câu chuyện khép lại, kẻ lừa đảo vẫn chưa bị tóm, nhưng cụ Hòa không còn đơn độc nữa. Thứ cụ nhận được sau nỗi đau mất mát không chỉ là những đồng tiền hỗ trợ, mà là tình thương, là niềm tin rằng giữa cuộc đời bon chen, lòng tốt vẫn còn hiện hữu.
Có lẽ, “củ thuốc quý” thật sự với cụ Hòa không nằm trong cái bọc củ nghệ giả mạo kia, mà chính là tấm lòng của những con người xa lạ đã chìa tay ra giữa lúc cụ khốn cùng nhất.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load