Mỗi sáng thức dậy đánh vật với đống chiến trường của nhà 3 thế hệ. Chén bát từ tối hôm qua chất ngổn ngang, sàn nhà đầy vụn bánh của mấy đứa nhỏ, khăn áo bố chồng, mẹ chồng, em chồng vứt mỗi người một góc. Tôi làm như một cái máy từ 5h sáng, vậy mà mẹ chồng vẫn đứng chống nạnh ngay cửa bếp, giọng gắt từ lúc gà chưa gáy:
Đấy, tôi nói rồi, con dâu nhà này lười như hủi! Có mỗi mấy cái bát mà dọn còn không xong!
Nói xong bà còn cố ý nói to hơn cho cả nhà nghe. Chẳng ai bênh vực. Mấy đứa em chồng thì lướt điện thoại, cười hô hố. Chồng tôi từ trong buồng bước ra, chỉ buông đúng một câu:
Ờ thì làm chưa xong còn gì.
Một câu mà tim tôi như có ai cầm bóp. Bao nhiêu ấm ức dồn lại, tôi lau vội mắt, cởi tạp dề, xách túi về ngoại một mạch nguyên một tuần, không thèm quay đầu lại.
1 tuần tôi biến mất – cả nhà chồng như ong vỡ tổ
Tưởng tôi đi rồi thì họ sung sướng, ai ngờ…
Chỉ đến buổi tối hôm đầu tiên, mẹ chồng đứng nhìn bếp nguội ngắt, bát đũa đầy chậu, phòng khách bừa như bị bão cuốn. Bà cằn nhằn:
Con dâu gì mà đi không nói một câu!
Chồng tôi nhăn nhó:
Mẹ nói người ta chứ ai?
Mẹ chồng lập tức bật lại:
Tao nói đúng thì tao mới nói!
Nhưng sáng hôm sau, bà mới hiểu “đúng” sai thế nào.
Không ai dậy nấu ăn, trẻ con khóc vì đói. Chồng tôi hấp tấp ra mua đồ ăn sáng, nhưng ăn xong ai rửa?
Không ai.
Chậu bát từ hôm trước thành ngọn núi.
Ngày thứ hai, bố chồng bắt đầu càu nhàu:
Nhà gì như bãi rác thế này? Con dâu nó đi đâu không về?
Chồng tôi chỉ im như tượng.
Đến ngày thứ ba, nhà chính thức loạn: trẻ đi học muộn, em chồng bị bếp dầu bắn trúng vì chưa bao giờ biết chiên cái trứng, mẹ chồng trượt chân vì sàn nhà vương nước tương đổ từ hôm trước.
Lúc đó, bà mới bắt đầu thốt lên câu mà đời này tôi nghĩ mình chẳng bao giờ nghe:
Giá mà nó về…
Ngày thứ năm, chồng tôi khăn gói sang nhà ngoại. Thấy tôi đang ung dung pha trà, anh gần như bật khóc:
Về đi em. Nhà tan hoang rồi.
Tôi ngồi im, nhấp trà:
Tan thì dọn, không phải trách nhiệm của tôi.
Anh cúi đầu:
Mẹ… cũng hiểu rồi.
Tôi cười nhạt:
Anh chỉ xin cho anh, chứ mẹ anh thì còn lâu.
Anh sững lại, không nói được gì.
Tối hôm đó mẹ chồng gọi cho tôi. Lạ hơn, bà nói năng nhỏ nhẹ:
Con… về đi. Mẹ… cũng sai.
Tôi hơi khựng lại – lần đầu trong đời bà nhận sai.
Nhưng đến tối hôm sau, tôi mới biết lý do thực sự.
Hàng xóm bên cạnh sang chơi, thấy cảnh nhà chồng tôi bừa bộn như bãi phế liệu, nói một câu “thủng tim”:
Thảo nào, có con dâu mà đối xử như người ở, nó bỏ đi cũng đúng.
Câu nói lan một vòng, cả xóm bu vào bàn tán:
Nhà làm khổ con dâu thì ráng chịu.
Bà ấy trước giờ chửi con dâu như mất dạy…
Mặt mẹ chồng mất hết nước, danh tiếng đổ xuống sông. Bà mới cuống cuồng gọi tôi về… không phải vì thương tôi mà vì sợ mang tiếng.
Tối đó tôi về, đứng giữa phòng khách, nhìn tất cả đang lúng túng. Mẹ chồng tưởng tôi sẽ xắn tay áo dọn ngay, nhưng tôi bỏ túi đồ xuống, nói từng chữ:
Con về, nhưng từ hôm nay, mỗi người tự làm phần của mình. Con không làm osin cho bất kỳ ai nữa.
Cả nhà im re.
Chồng tôi đứng lên đầu tiên:
Em nói đúng. Em chịu đủ rồi.
Mẹ chồng nín lặng, nhưng cuối cùng cũng phải gật đầu.
Từ hôm đó:
Em chồng tự rửa bát.
Chồng tôi thay phiên cùng tôi nấu ăn.
Mẹ chồng không còn câu “lười như hủi”.
Và mỗi khi tôi đi ra ngoài, chồng tôi chỉ nói một câu:
Ở nhà ba người lớn sợ vợ mày bỏ đi tiếp.
Tôi nghe mà hả hê không tả nổi.
News
Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và chỉn chu . Còn tôi xinh xắn, xuất thân trong gia đình gia giáo, bố mẹ làm nhà nước.
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết thân phận thật của chú rể mà tôi ch/ế-t lặng b/àng h/oàng
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết: “Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng. Gia đình, người thân đang chuẩn bị đám tang cô giáo trẻ Phan Trung…
“Con đồng ý. 15 triệu một tháng, tụi con lo được.” Bà nội ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút đắc thắng.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load