Đêm ấy trời mưa rất to, như thể cả thành phố đang cố rửa trôi một bí mật nào đó chưa kịp xảy ra.
Tôi nằm trên giường, tai nghe vẫn phát những bản indie cũ, nhưng chẳng hiểu sao lại thấy lạnh dù đã đắp chăn kín cổ. Căn nhà mới thuê ở ngoại ô rộng gấp ba lần căn hộ cũ, nhưng lại khiến tôi cảm thấy lạc lõng hơn bao giờ hết. Bố tôi vừa cưới vợ mới được ba ngày. Cô ấy tên Linh, bằng tuổi tôi, hai mươi sáu. Mọi người bảo đó là một “tai nạn đẹp”. Tôi thì chỉ thấy đó là một tai nạn.
Bố tôi gặp Linh trong một buổi tiệc sinh nhật của đối tác. Ông say, cô ấy cũng say, rồi họ về cùng nhau. Chín tháng sau, Linh sinh một bé gái đặt tên là Mít. Bố tôi bảo: “Con bé là định mệnh.” Tôi chỉ gật đầu, vì không biết phải nói gì khi người ta vừa cho mình một đứa em gái cùng tuổi với con mình – nếu tôi có con.
Đám cưới diễn ra nhanh như một cơn lốc. Linh mặc váy cưới trắng, cười tươi như hoa hậu, bố tôi thì trẻ lại cả chục tuổi. Tôi làm phù rể, đứng bên cạnh bố, nhìn cô dâu bước vào mà lòng trống rỗng. Không phải vì tôi ghét cô ấy. Chỉ là tôi không biết phải gọi người phụ nữ ấy là gì. Chị? Mẹ? Hay… Linh?
Đêm tân hôn, họ ở phòng master tầng trên. Tôi ở phòng bên cạnh, cách một bức tường mỏng. Tôi nghe tiếng cười khúc khích, tiếng nhạc nhẹ, tiếng ly rượu chạm chạm, rồi mọi thứ chìm vào im lặng. Tôi nghĩ họ đã ngủ. Tôi cũng cố ngủ, nhưng không được.
Khoảng hai giờ sáng, cửa phòng tôi khẽ mở.
Tôi tưởng mình mơ. Nhưng không. Một bóng người nhỏ nhắn, mặc áo hai dây màu kem, tóc xõa, bước vào, khép cửa lại thật khẽ. Mùi nước hoa thoảng qua – mùi hoa huệ trắng pha chút gỗ đàn hương – xộc thẳng vào mũi tôi. Linh. Cô ấy đứng đó, mắt long lanh dưới ánh đèn ngủ mờ vàng.
“Anh không ngủ được à?” – giọng cô ấy nhỏ, nhưng rõ từng chữ.
Tôi ngồi bật dậy, kéo chăn lên ngực như thằng con trai mới lớn. “Cô… chị… Linh… có chuyện gì không?”
Cô ấy không trả lời ngay. Chỉ bước lại gần hơn, ngồi xuống mép giường tôi. Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn vài gang tay. Tôi thấy rõ xương quai xanh mảnh mai, thấy cả dây áo lụa mỏng trượt nhẹ xuống vai khi cô ấy nghiêng người.
“Tôi không ngủ được,” cô ấy nói, “vì tôi đang nghĩ đến một chuyện rất quan trọng.”
Tôi nuốt nước bọt. Tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Tôi muốn nhờ anh một việc,” cô ấy tiếp tục, giọng nhẹ như khói, “nhưng anh phải hứa là sẽ không bao giờ kể với ai, kể cả bố anh.”
Tôi gật đầu, dù chưa biết mình đang đồng ý với cái gì.
Linh cúi xuống, gần hơn nữa. Môi cô ấy gần sát tai tôi, hơi thở ấm nóng phả vào da thịt.
“Tôi muốn anh… làm cha của con tôi.”
Tôi cứng người. Trong một tích tắc, đầu óc tôi trống rỗng.
“Gì cơ?”
Cô ấy ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt tôi. Đôi mắt ấy không cười, không đùa, chỉ có một sự nghiêm túc đến lạnh người.
“Con bé Mít. Nó không phải con của bố anh.”
Tôi cảm thấy như ai vừa dội một gáo nước đá lên đầu.
“Tôi… tôi không hiểu…”
Linh thở dài, vuốt tóc ra sau tai.
“Ngày xưa, tôi từng yêu một người. Anh ấy lớn hơn tôi mười lăm tuổi, đã có vợ con đề huề. Chúng tôi yêu nhau điên cuồng, nhưng anh ấy không bao giờ bỏ vợ. Khi tôi có thai, anh ấy đưa tiền bảo tôi phá. Tôi không làm. Tôi bỏ đi, cắt liên lạc với tất cả. Rồi tôi gặp bố anh trong buổi tiệc ấy. Ông ấy say, tôi cũng say, và tôi nghĩ… có lẽ đây là cơ hội để con bé có một người cha danh chính ngôn thuận.”
Cô ấy dừng lại, nhìn tôi như muốn đo lường phản ứng.
“Nhưng bố anh lớn tuổi rồi. Ông ấy… không còn khả năng có con nữa. Bác sĩ đã nói rõ. Tôi biết từ trước khi cưới. Tôi vẫn cưới, vì tôi cần một danh phận cho con bé. Nhưng tôi không muốn con bé lớn lên mà mang gen của một người cha già nua, bệnh tật. Tôi muốn nó khỏe mạnh. Tôi muốn nó… giống anh.”
Tôi há hốc miệng, không thốt nên lời.
“Anh là con trai ông ấy. Anh trẻ, khỏe, thông minh. Gen của anh gần như giống hệt ông ấy, nhưng tốt hơn. Không ai sẽ nghi ngờ gì cả. Mít sẽ lớn lên, gọi anh là anh trai, gọi ông ấy là bố. Gia đình này sẽ hoàn hảo.”
Tôi lùi lại, lưng chạm vào đầu giường.
“Chị điên à? Đây là loạn luân!”
Linh cười khẽ, nhưng không phải cười vui.
“Không phải loạn luân. Anh và tôi không có quan hệ huyết thống. Tôi chỉ là vợ của bố anh trên giấy tờ thôi. Còn về mặt sinh học, tôi chỉ là một người phụ nữ muốn con mình có người cha tốt nhất có thể.”
Cô ấy đưa tay chạm nhẹ vào má tôi. Tôi giật mình, nhưng không tránh.
“Chỉ một lần thôi,” cô ấy thì thầm, “không ai biết. Tôi sẽ tính ngày rụng trứng chính xác. Anh không phải chịu trách nhiệm gì cả. Chỉ cần… cho tôi một đứa con. Đứa con thực sự của tôi mong muốn.”
Tôi thấy cổ họng khô khốc. Trong đầu tôi hiện lên hàng ngàn hình ảnh: bố tôi cười hạnh phúc bế Mít, nụ cười của Linh trong ngày cưới, tiếng mưa ngoài kia vẫn rơi không ngớt, và gương mặt của chính mình trong gương – một thằng đàn ông hai mươi sáu tuổi đang đối diện với lời đề nghị điên rồ nhất đời.
“Tôi… tôi cần thời gian suy nghĩ.”
Linh gật đầu, đứng dậy. Dáng người mảnh mai trong chiếc áo lụa mỏng lướt qua ánh đèn, đẹp đến đau lòng.
“Tôi cho anh một tuần,” cô ấy nói, giọng lại trở về bình thản, “nhưng đừng để tôi phải chờ lâu. Tôi không thích chờ.”
Cô ấy bước ra, khép cửa lại nhẹ nhàng như khi vào. Mùi nước hoa vẫn lởn vởn trong không khí, quyện với mùi mưa ướt át từ cửa sổ hé mở.
Tôi nằm xuống, mắt mở to nhìn trần nhà. Tiếng mưa vẫn rơi. Tim tôi vẫn đập điên cuồng.
Ba ngày sau, tôi chuyển ra khỏi nhà.
Tôi thuê một căn hộ nhỏ ở quận 4, nói với bố rằng công việc mới cần gần công ty. Bố tôi buồn, nhưng không gặng hỏi. Linh thì chỉ cười, nụ cười không đọc được.
Tôi tưởng mình đã trốn thoát.
Nhưng sáu tháng sau, tôi nhận được một tấm thiệp hồng.
Trên thiệp là dòng chữ viết tay của Linh:
“Cảm ơn anh. Con trai chúng ta sẽ ra đời vào tháng Mười hai. Tên cháu là Minh. Anh có muốn làm cha đỡ đầu không?”
Tôi đứng chết lặng giữa căn bếp chật hẹp, tay run run làm rơi tấm thiệp xuống sàn.
Ngoài trời lại mưa. Vẫn là những hạt mưa ấy, như thể chúng chưa từng ngừng rơi từ cái đêm định mệnh ấy đến giờ.
Tôi ngồi sụp xuống, đầu óc trống rỗng. Tôi không biết mình đã đồng ý lúc nào, bằng cách nào. Chỉ nhớ một buổi tối tôi say khướt ở quán bar, Linh xuất hiện, kéo tôi về, và rồi… mọi thứ mờ đi như một giấc mơ.
Hay là tôi chưa từng từ chối?
Hay là, sâu thẳm trong tôi, tôi đã muốn điều đó xảy ra?
Tôi không biết nữa.
Chỉ biết rằng, từ giờ trở đi, mỗi lần nhìn vào mắt thằng bé Minh, tôi sẽ thấy chính mình.
Và không ai, không ai trên đời này, được phép biết bí mật ấy.
Trừ tôi, và người phụ nữ mà tôi vẫn phải gọi là mẹ kế.