ĐỨA TRẺ TRỞ VỀ TRONG ĐÁM CƯỚI
1. Ngày định mệnh – Ngày ông mất con
Ngày hôm ấy, bầu trời Hà Nội xám xịt, mưa phùn bay như tơ.
Ông Hòa xốc chiếc áo mưa lên vai, vác thằng bé lên hông rồi bước vào công viên Thống Nhất. Con trai ông – bé Bin – mới tròn 3 tuổi, tóc xoăn mềm như tơ, mặt trắng trẻo, mắt lúc nào cũng long lanh như đang cười.
Vợ ông – chị Mai – dặn hàng trăm lần:
“Anh liệu mà trông con đấy, nghịch lắm!”
Ông vỗ ngực:
“Em cứ yên tâm! Có bố đây.”
Nhưng người đời vẫn hay nói:
Tai họa xảy ra lúc mình tin rằng mọi thứ đều ổn.
Trong lúc ông dừng lại mua quả bóng bay cho Bin, chỉ đúng bảy giây ông ngoảnh mặt sang bên… khi quay lại thì thằng bé đã biến mất.
“Bin! Con đâu rồi? Bin ơi!!!”
Ông chạy cuống cuồng khắp công viên. Người qua đường nhìn ông với ánh mắt thương hại. Những chiếc loa phóng thanh được nhờ gọi giúp. Bảo vệ công viên tỏa đi tìm.
Không có trả lời.
Không có dấu vết.
Như thể thằng bé… tan vào trong mưa.
Đến tối, công an vào cuộc.
Đến nửa đêm, vợ ông chạy khắp chợ đêm, vừa chạy vừa gào tên con đến lạc giọng.
Đến sáng hôm sau, người ta tìm được một chiếc giày của bé trôi gần hồ.
Nhưng ngoài cái giày ấy… chẳng còn gì hết.
Ông Hòa quỳ giữa công viên, hai tay bấu đất, miệng ú ớ:
“Là tại tôi… tất cả là tại tôi…”
Và suốt hai mươi ba năm sau đó, câu nói ấy đeo bám ông như một lời nguyền.
2. Hai mươi ba năm không một ngày bình yên
Sau khi mất con, vợ chồng ông Hòa không còn sống nổi cùng nhau.
Chị Mai bỏ về ngoại. Từ đó chị trở nên trầm lặng, ốm yếu, không dám đến nơi đông người.
Ông Hòa bán cửa hàng sửa điện thoại, chuyển sang chạy taxi ngày đêm để có thời gian vừa làm vừa tìm kiếm.
Bao năm, ông đăng hàng nghìn tờ rơi, nhờ hàng trăm chương trình tìm người thân, đi khắp viện trẻ mồ côi, đội cứu trợ, nhà mở… nhưng không lần nào may mắn.
Đêm nào ông cũng thấy mình bế được con trai.
Sáng ra chỉ là một giấc mơ nát vụn.
Người ta nói: “Đi qua mất mát rồi quen.”
Nhưng ông Hòa không quen được.
Vì ông là người đánh rơi con mình.

3. Đám cưới của con gái bạn thân
Năm ấy, ông đã 53 tuổi.
Bạn thân từ hồi đi bộ đội – chú Thạch – mời ông dự đám cưới con gái.
“Ông đến cho vui! Con gái tôi nó quý ông lắm!”
Ông Hòa cười nhạt.
Dự đám cưới người khác đôi khi lại dấy lên nỗi buồn trong ông:
“Con mình giờ lớn sẽ như thế nào? Có cao không? Có thích bóng đá không? Có đang sống tốt không…”
Nhưng ông vẫn đến. Vì bạn thân.
Buổi tiệc được tổ chức ở một nhà hàng lớn. Đèn treo, nhạc nhẹ, hoa trắng phủ kín lối đi. Cô dâu – bé An – con gái chú Thạch, xinh như bông hoa ban.
Chú rể xuất hiện: cao lớn, điềm đạm, ánh mắt sáng, sống mũi cao, gương mặt có nét hiền.
Tên cậu là Nam – 26 tuổi.
“Nhìn thằng Nam xem,” chú Thạch khoác vai ông Hòa cười lớn,
“Đẹp trai, tốt tính. Bố mẹ cho đi du học về, tự lập, lại thương con gái tôi lắm.”
Ông Hòa gật đầu, mỉm cười gượng.
Ông vốn không muốn dính dáng nhiều.
Nhưng ngay khi chú rể bước đến gần, ông thấy tim mình… hụt một nhịp.
Không phải vì cậu giống con trai ông.
Không phải vì gương mặt quen.
Mà vì trên cổ tay trái của cậu có một vết sẹo hình lưỡi liềm.
Một vết mà ông chưa bao giờ quên.
Hai mươi ba năm trước, Bin bị ngã vào mép bàn, để lại sẹo hình lưỡi liềm. Ông từng băng bó cho con suốt một tuần.
Ông nhìn chằm chằm.
Cậu chú rể hơi khựng lại.
“Dạ… chú bị sao ạ?” – Nam lễ phép.
Ông Hòa lúng túng, lắc đầu, định quay đi thì…
Nam buột miệng nói một câu khiến ông Hòa chết lặng:
“Chú… chú có mùi giống một người trong ký ức của cháu. Hình như… từng ôm cháu?”
Ông Hòa đứng sững.
Chân run bần bật.
Cả người lạnh toát.
Một câu nói vô tình, nhưng như lưỡi dao cắt sâu vào gần ba thập kỷ ký ức.
4. Khoảnh khắc chạm vào quá khứ
Lúc chú rể cúi chào họ hàng, ông lại nhìn thấy thứ khác:
Bên trong túi áo vest của Nam là một chiếc móc chìa khóa bằng gỗ – đã cũ kỹ, nứt, mòn.
Nhưng ông nhận ra ngay.
Đó là chiếc móc khóa ông tự tay khắc chữ B.I.N cho con trai nhân sinh nhật 3 tuổi.
Trời đất quay cuồng.
Ông suýt ngã.
Chú Thạch lo lắng dìu ông:
“Ông sao thế? Huyết áp à?”
Ông Hòa nuốt khan, hỏi khẽ:
“Thằng rể… Nam… nó… được nuôi từ nhỏ hay sao?”
Chú Thạch trả lời vô tư:
“Đúng rồi. Nó là con nuôi mà. Nhặt được ngoài chợ hồi ba tuổi rưỡi. Tội lắm, lúc tìm thấy thì nó khóc không còn hơi, tay cầm đúng cái móc khóa cũ kỹ ấy. Mang nó về nuôi luôn.”
Đầu ông Hòa kêu ong ong.
Ba tuổi rưỡi.
Móc khóa.
Vết sẹo hình lưỡi liềm.
Mùi quen thuộc.
Lời nói của Nam.
Tất cả như những mảnh ghép ghim vào tim ông.
Ông bỗng thấy cổ họng nghẹn lại.
“Ông Thạch… ông đưa tôi xem giấy tờ nhận nuôi nó được không?”
Chú Thạch bất ngờ nhưng vẫn gật đầu:
“Để tôi gọi vợ lấy album cũ.”
5. Cuốn album 26 năm trước
Vợ chú Thạch mang ra một cuốn album cũ kỹ, giấy vàng úa.
Trang đầu tiên là hình chụp một cậu bé gầy gò, đôi mắt to tròn ngơ ngác, mặc chiếc áo sơ mi cũ.
Trên tay bé vẫn là chiếc móc khóa có chữ BIN.
Trang thứ hai là ngày họ làm thủ tục nhận con nuôi.
Ngày tháng trùng khớp với thời điểm ông Hòa mất con.
Trang thứ ba là tờ giấy ghi chú của người nhặt được:
“Thằng bé bị lạc, khóc suốt, chỉ nói được mỗi từ ‘Bin’. Không ai nhận. Để lại đây nhờ tìm người thân.”
Ông Hòa như chết đứng.
Bao nhiêu năm tìm con, hóa ra nó ở ngay cạnh – trong chính gia đình bạn thân của ông.
Ông khụy xuống ghế, hai tay run lẩy bẩy.
Chú Thạch hoảng hốt:
“Ông bị làm sao?!”
Ông Hòa không đáp.
Nước mắt ông rơi xuống trang album.
Rơi đúng vào bức ảnh cậu bé mang móc khóa chữ BIN.
6. Hành động khiến cả đám cưới chết sững
Tiệc cưới bắt đầu.
Nhạc nổi lên.
Đèn rọi vào sân khấu.
Cô dâu – chú rể tay trong tay bước ra.
Nhưng khi MC nói:
“Mời bố mẹ hai bên lên sân khấu làm nghi thức trao lễ…”
Chú rể Nam đột nhiên dừng lại.
Cậu bỏ tay khỏi cô dâu.
Cô dâu hoảng:
“Anh sao vậy?”
Cả hội trường im phăng phắc.
Nam nhìn thẳng vào ông Hòa.
Một khoảnh khắc dài đến nghẹt thở.
Nam khẽ nói… bằng giọng run rẩy:
“Chú… chú có phải… là… bố… của cháu không?”
Tiếng hỏi ấy như tiếng nổ làm vỡ tung không gian.
Ông Hòa bật khóc, chạy lên sân khấu, ôm chầm lấy cậu thanh niên cao lớn.
Ông gào lên, tiếng gào đứt nghẹn:
“Bin ơi! Con ơi! Trời ơi… bố đây… bố đây mà!!!”
Hội trường hỗn loạn.
Cô dâu chết lặng.
Chú Thạch đứng không vững.
Vợ chú Thạch ôm miệng khóc.
Tất cả khách mời sững sờ như hóa đá.
Câu chuyện hai mươi ba năm trước tự nó bật ra, rõ ràng và đau đớn.
7. Đám cưới tan vỡ
Cô dâu An ngồi thụp xuống sân khấu, tay che miệng, nức nở:
“Anh… là con của bác Hòa?
Thế… còn cưới em sao được nữa?”
Nam lắc đầu, nước mắt tràn xuống:
“Anh… anh không biết. Anh không hề biết gì hết…”
Đầy thương xót.
Đầy dằn vặt.
Đầy tuyệt vọng.
Ông Hòa ôm con trai, nhưng nhìn sang bé An – ánh mắt tràn nỗi tội lỗi:
“Bác xin lỗi… Bác không hề muốn mọi chuyện thành ra vậy…”
Nam nắm chặt tay ông:
“Bố… bố không có lỗi. Là con vui vì đã tìm được bố…”
Câu nói ấy xé đôi trái tim của tất cả những người chứng kiến.
Đám cưới đương nhiên phải dừng.
MC không dám nói thêm câu nào.
Nhà hàng tắt nhạc trong bối rối.
Cả đời ông Hòa chưa bao giờ cảm thấy vừa hạnh phúc vừa tàn nhẫn đến vậy.
8. Ai chịu đau hơn ai?
Ngày hôm sau, báo chí trong làng xôn xao.
Cô dâu An đóng cửa phòng, khóc suốt.
Chú Thạch thì nén giận, vừa thương con gái, vừa thương bạn.
Nam ở lại nhà ông Hòa để trò chuyện, đối chiếu ký ức, cùng ông ráp lại quá khứ.
Buổi tối, ông Hòa thắp nén hương trước bức ảnh con trai chụp khi còn 3 tuổi, khấn:
“Cảm ơn trời đã cho con trở về… nhưng sao lại cướp mất tương lai của hai đứa nhỏ…”
Nam nghe, bước đến, nắm vai ông:
“Bố… con đã lớn rồi. Chuyện của con với An… con chịu được. Chỉ cần tìm lại được bố mẹ ruột… con không tiếc gì cả.”
Nhưng giọng cậu nghẹn lại:
“Con chỉ thương An thôi… Con không muốn cô ấy đau.”
Ông Hòa ôm lấy con lần thứ hai:
“Con trai… Hãy để bố gánh phần tội lỗi của bố.”
9. Cái kết: Hai đứa không thành vợ chồng, nhưng thành… ruột thịt
Ba tuần sau, An chủ động gặp Nam.
Cô mỉm cười buồn:
“Em ổn rồi… Em nghĩ… tình cảm của chúng ta có lẽ còn đẹp hơn cả tình yêu.”
Nam im lặng.
An nắm tay cậu:
“Từ nay… anh là anh trai của em.
Em vẫn thương anh, nhưng thương theo một cách khác.
Không phải chia tay… mà là đổi tên mối quan hệ.”
Nam sụp xuống, ôm An vào vai:
“Anh xin lỗi.”
“Không sao. Không ai có lỗi. Chỉ là… định mệnh thôi.”
Chú Thạch nhìn hai đứa, thở dài nhưng nhẹ nhõm.
Còn ông Hòa… khi nhìn con trai và con gái bạn thân đứng cạnh nhau, ông hiểu:
Có những mối nhân duyên không phải để thành đôi.
Mà để đưa những con người thất lạc trở lại đúng vị trí của họ.
10. Lời thì thầm của số phận
Một năm sau, Nam làm lễ nhận cha trước sự chứng kiến của toàn xã.
Ông Hòa đứng cạnh con, tay nắm thật chặt, đôi mắt ươn ướt:
“Từ nay… bố không đánh mất con nữa.”
Nam cười:
“Con cũng vậy. Con không đi đâu cả.”
Còn An?
Cô trở thành em gái thân thiết nhất của Nam, như một món quà mà số phận bù đắp.
Và đám cưới của cô sau này… chính Nam là người dắt tay cô lên lễ đường, trao lại cô cho người chồng tương lai – như một người anh trai thực thụ.
Một cái kết bình yên hơn điều họ từng mong đợi.