Hôm đó là sinh nhật mẹ đẻ, tôi xin phép chồng và mẹ chồng để về ngoại một hôm. Mẹ chồng gật đầu, miệng bảo:
– Ừ, đi đi, chuyện nhà đã có người khác lo.
Nghe vậy, tôi mừng thầm. Lâu lắm rồi mới có dịp quây quần bên bố mẹ, thắp nén nhang cho cha, mừng tuổi mẹ thêm một năm.
Thế nhưng, niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì điện thoại tôi rung liên hồi. Nhìn màn hình, tôi chết lặng: “Mẹ chồng gọi.” Ban đầu tôi nghĩ có việc gấp, nhưng khi thấy con số 20, rồi 50, rồi 100 cuộc gọi nhỡ, tôi bàng hoàng. Đến nửa đêm, tổng cộng 207 cuộc.
Tôi run tay bấm máy. Đầu dây bên kia là tiếng mẹ chồng the thé:
– Cô đang ở đâu? Về ngay! Nhà hơn 20 miệng ăn, không ai chịu nấu cơm. Cả lũ ngồi đói từ chiều đến giờ!
Tôi ngơ ngác:
– Mẹ, con chỉ vắng một bữa thôi, sao mọi người không ai chịu nấu?
Bà quát:
– Việc bếp núc là bổn phận của dâu út. Không có cô, nhà này loạn hết cả rồi!
Tôi nghẹn đắng. Hóa ra, bao năm qua, cả gia đình chồng coi chuyện cơm nước là trách nhiệm của mình tôi. Hơn 20 con người, từ già tới trẻ, chẳng ai động tay vào việc bếp núc.
Sáng hôm sau, tôi về. Cảnh tượng khiến tôi choáng váng: mấy chục người ngồi bực bội, mặt mày sưng sỉa. Mẹ chồng đứng giữa sân, chỉ thẳng mặt tôi:
– Đi chơi thì đi, ai cho bỏ mặc cả nhà nhịn đói?
Tôi cắn môi bật khóc:
– Mẹ, con cũng là con gái. Sinh nhật mẹ ruột, con chỉ muốn về thắp hương, ăn với bà một bữa cơm.
Nhưng bà không nghe, còn họ hàng chồng xì xào:
– Dâu con gái nhà này mà ích kỷ thế, thì chỉ làm khổ cả họ.
Chồng tôi im lặng. Cái im lặng lạnh lùng khiến tôi như rơi xuống vực. Anh nhìn tôi, không bênh vực, cũng chẳng chia sẻ.
Đêm đó, tôi ôm con khóc nức nở. Từng giọt nước mắt rơi vì uất nghẹn. Tôi đã hy sinh, quần quật lo bữa ăn cho cả đại gia đình, nhưng chỉ cần vắng một hôm, tôi trở thành tội đồ.
Mâu thuẫn bùng nổ những ngày sau. Tôi thẳng thắn:
– Từ nay, con chỉ lo cho gia đình nhỏ của mình. Con không thể một mình gánh cả nhà hơn 20 người.
Mẹ chồng nổi giận:
– Cô dám chống lại cả nhà này?
Tôi ngẩng đầu, giọng run nhưng dứt khoát:
– Con dám. Vì con không phải cái máy nấu cơm. Con là con người, cũng cần được yêu thương, được thấu hiểu.
Họ hàng ồn ào, nhưng lần này, chồng tôi bất ngờ lên tiếng:
– Mẹ, em ấy nói đúng. Việc nhà phải chia đều. Sao mọi người đều dựa hết lên một mình vợ con?
Cả sân im phăng phắc. Mẹ chồng sững sờ, không ngờ đứa con trai mà bà yêu chiều nhất lại chống lại.
Từ hôm ấy, nếp nhà thay đổi. Mẹ chồng miễn cưỡng phân công: người lo bữa sáng, người lo trưa, người dọn dẹp. Không ai còn dám đổ hết lên vai tôi.
Ban đầu, bà còn cau có, trách móc. Nhưng dần dần, khi thấy bữa cơm vẫn ấm cúng, bà mới lặng im. Tôi cũng chẳng còn căm hận nữa. Tôi hiểu, nhiều khi sự im lặng chịu đựng kéo dài chính là lý do khiến mình bị coi thường.
Một năm sau, nhân sinh nhật mẹ đẻ, tôi lại về thăm. Lần này, chẳng ai gọi điện 207 cuộc nữa. Trước khi đi, chồng tôi còn xách giúp tôi giỏ quà, thì thầm:
– Em cứ thoải mái. Nhà đã có mọi người lo.
Tôi mỉm cười, trong lòng nhẹ nhõm. Dù bi kịch từng xảy ra, nhưng cuối cùng, tôi và chồng đã cùng nhau bước qua, để tìm lại công bằng cho chính mình.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load